Skip Ribbon Commands
Skip to main content
Thứ sáu, ngày 13/12/2019

BÀI ĐẠT GIẢI

Bài giải Ba quốc tế - Huy chương Đồng cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 43 - Ashley Nicole Abalos (Phi-li-pin)

18/12/2014 13:13 CH Xem cỡ chữ

Làng Ayala Alabang, Muntinlupa, Phi-lip-pin
Ngày 09 tháng 01 năm 2014

Thưa chú nhạc sĩ mù,
Chú không hề biết cháu nhưng bằng âm nhạc tuyệt vời của mình, chú đã khiến cháu xúc động. Tên cháu là Ashley, và cháu là một trong số rất nhiều người xem chú chơi nhạc tại Khu mua sắm miễn thuế Phi-li-pin ngày hôm đó.

Cháu thấy chú mặc một chiếc áo phông cổ bẻ màu trắng, ngồi trong bóng tối và đang lơ đãng búng dây đàn guitar của mình trong khi chờ đến lúc bắt đầu diễn. Chú đâu biết rằng, dù chú có khán giả xem hay không hoặc bên ngoài trời còn sáng hay đã tối muộn nhưng một khi tiếng đàn của chú vang lên, chú chỉ chú tâm tới âm nhạc của mình và bắt đầu từ khoảnh khắc khi chú đắm mình vào giai điệu của bản nhạc, cháu đã bị tiếng đàn của chủ cuốn hút hoàn toàn.

Chú hát thật hay. Cháu không biết làm thế nào mà chú hát hay đến thế, chính giọng hát của chú cùng với tiếng bập bùng của cây đàn guitar cũ đã nhấc bổng cháu từ nơi đang đứng trong ngày hôm đó, đưa cháu đến đại dương bao la, tới những sườn núi cao chót vót và vút tới tận bầu trời đêm mê hoặc.

Thậm chí cháu còn không biết những bài hát của chú chơi ngày hôm đó. Những gì cháu biết được đó là chính cái ngày hôm ấy, âm nhạc của chú đã đưa cháu từ nơi phố phường nhộn nhịp về chốn thôn quê, nơi có vũ điệu tạ ơn sau một vụ mùa bội thu.

Bố cháu bảo đó là một bản dân ca trữ tình. Hơn nữa, cháu còn quá trẻ để hiểu về tình yêu lãng mạn nhưng qua sự chân thành của bài ca chú hát, cháu có thể cảm nhận được tình yêu của một chàng trai muốn dành trọn trái tim mình cho cô gái anh yêu khi chàng cất tiếng đàn chơi bản dạ khúc. Mẹ cháu nói đó được gọi là một khúc tình ca. Hết bài hát này đến bài hát khác, giọng ca của chú đưa cháu đến những miền đất mà cháu chưa từng đặt chân, khai mở cho cháu những cảm xúc mới lạ nhưng tuyệt vời khiến trái tim cháu rung động.

Cháu đã nán lại cho đến khi buổi diễn kết thúc. Cháu đặt mười đô-la còn lại trong ví sau chuyến đi chơi vào chiếc hộp quyên góp nhỏ mà chú đặt ngay trước mặt, thế nhưng cháu biết số tiền đó sẽ không bao giờ là đủ so vói món quà mà chú đã tặng cho cháu ngày hôm đó. Không còn nghi ngờ gì nữa, âm nhạc sẽ không phải là âm nhạc cho đến khi nó được chia sẻ. Cháu xin cảm ơn chú, người nghệ sĩ mù có phép thuật, cảm ơn vì món quà âm nhạc mà buổi biểu diễn của chú đã đem lại cho cháu. Thoạt đầu, cháu cảm thấy thương hại chú bởi vì thế giới của chú chỉ toàn bóng tối và cháu không thể tường tượng nổi bằng cách nào mà chú cảm nhận được thế giới tươi đẹp của chúng cháu mặc dù chú không hề được trông thấy cái thế giới ấy. Thế nhưng sau khi nghe chú chơi đàn, cháu đã nhận ra rằng, có mắt cũng sẽ như không nếu thiếu đi một cái nhìn đầy đam mê và sáng tạo. Bằng âm nhạc, chú có khả năng khai sáng cho biết bao người ngay cả khi chính bản thân chú lại bị mù.

Xin cảm ơn chú nhạc sĩ. Đến đây, cháu xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với món quà quý giá nhất mà Tạo hóa đã ban tặng cho nhân loại - đôi mắt để nhìn và quan trọng hơn nữa đó là âm nhạc. Cũng giống như chú, cháu sẽ sử dụng những món quà ấy để ngợi ca và tạ ơn. Có lẽ đến một ngày nào đó, cháu sẽ hát cùng chú trong khi chú chơi đàn guitar.

Cháu muốn cùng chú tạo nên thứ âm nhạc tuyệt vời. Một lần nữa, cháu xin chân thành cảm ơn chú bởi vì âm nhạc mà chú chia sẻ với cháu đã khiến cháu nhận ra rằng, chính cháu mới là người mù trong suốt thời gian qua.

Gửi tới chú tấm lòng mến thương!
Ashley Abalos
 

Nguồn: NXB Thông tin và Truyền thông

Lượt truy cập: 2614

ĐÁNH GIÁ BÀI VIẾT( 2)