Skip Ribbon Commands
Skip to main content
Thứ bảy, ngày 07/12/2019

TIN TỨC

Bài đạt giải Nhất cuộc thi viết thư UPU lần thứ 33

14/06/2004 12:31 CH Xem cỡ chữ
(Mic.gov.vn) - 
Họ và tên: Phạm Quế Oanh Sinh ngày: 12/12/1991 Học sinh lớp 7A trường THCS Lê Quý Đôn, TX Lào Cai, tỉnh Lào Cai, Việt Nam Đề tài: “Tôi viết thư trao đổi với bạn: Thiếu nhi chúng mình phải làm gì để góp phần xóa đói giảm nghèo”.

Lào Cai, ngày 5 tháng 3 năm 2004 Thảo My thân mến! Vào hôm nhà trường phát động phong trào “Tuyên truyền khoa học kỹ thuật góp phần xoá đói, giảm nghèo”, mình lại nhớ đến món quà bạn tặng gia đình mình. Nỗi nhớ thôi thúc mình viết thư thăm bạn, mong được cùng bạn ôn lại chặng đường cả nhà mình đã vượt qua, coi như một “báo cáo thành tích” với Thảo My, được không? “… Cháu vừa xem xong tivi, nhìn những hình ảnh về hoàn cảnh gia đình bác xuất hiện trên màn hình, cháu thực sự rơi nước mắt. Sinh ra trong một gia đình từng có một thời gian dài nghèo đói, túng quẫn, lại không may bị tàn tật từ nhỏ, nên cháu thấu hiểu nỗi khổ của người lâm vào cảnh đói cơm, rách áo như gia đình bác. Với tấm lòng thành thật của mình, cháu xin gửi toàn bộ số tiền mà cháu tiết kiệm được cộng với số tiền thưởng mà cháu vừa nhận trong giải cờ vua của tỉnh, mong bù đắp một phần khó khăn, thiếu thốn mà gia đình bác đang phải chịu đựng…”. Thảo My ơi! Cho đến lúc này, mỗi người trong gia đình mình đều ghi nhớ từng câu, từng chữ trong lá thư của bạn. Nó là kỷ niệm, là tấm gương để cả nhà mình soi vào, học tập. Thảo My thân mến! Bạn biết không, hôm nhận được thư, được tiền của bạn, nhà mình như có giông, có bão. Ánh trăng soi qua những lỗ thủng lỗ chỗ trên mái, nhảy múa khắp nhà như đám đom đóm mùa hạ. Đêm ấy, gió thổi ù ù, lùa qua vách nứa mỏng manh, rít lên như phù thuỷ đòi nợ. Đêm ấy, bố không nói không rằng, cái điếu hút thuốc to tướng liên tục rít lên lọc sọc. Hai mẹ con mình lo ngại, nhà đang trong cảnh “ném gậy chẳng vướng vật gì”, nay lại thấy bố như vậy nên sợ lắm. Lúc ông lửa đã “ăn no nê” cái củi gộc, bố móc túi đưa cho mình tờ giấy. Những dòng chữ trong lá thư của bạn làm cho lòng mình hân hoan như dê con mùa cỏ. Nhưng lạ thật, trước đây, mỗi lần thồ ngô, thồ củi ra chợ bán, thế nào bố cũng mang về cân thịt, còn lần này có người cho cả triệu đồng mà bố chịu để cái chảo treo mốc trên vách, ngọn lửa trong bếp thẳng như đốt củi sưởi… Mình chưa kịp hỏi thì bố đã bập mạnh con dao vào cột nhà, nghiến răng: - Ăn cả cơm trẻ con thế này thì còn gì là người nữa! Thảo My ơi! Câu nói của bố làm cho lòng mình tê tái. Xưa nay, bản mình ai cũng quen với sắn, ngô hơn là quen với thịt, cá. Đi khắp bản chẳng ai than nghèo mà chỉ kêu ngày dài, tháng dài, năm dài. Trước khi nhận được thư của My, có một đoàn người lên khuấy tung cả bản mình lên. Họ vác theo cái máy có một mắt to tướng, soi vào từng ngóc ngách nhà mình, rồi hỏi bố hết chuyện này, chuyện khác. Tưởng gì, nào ngờ sau đó nghe nói họ mang cái nghèo của nhà mình đi khoe với mọi người trên tivi. Lần đầu tiên, suốt một đêm cả nhà mình không ngủ. Sáng ra, khi ông mặt trời chưa kịp thức dậy thì bố mẹ đã lục tục xuống núi. Buổi trưa, lúc mình đi học về thì lửa trong bếp đã đỏ. Bố kéo mình vào cạnh bếp, ấn củ sắn nướng vào tay rồi bảo: - Ăn đi rồi ra rừng mà mang cây sặt, cây nứa về rào lại cái vườn. Mình chưa kịp hết ngạc nhiên thì bố bảo: - Bố, mẹ vừa ra xã về, đầu óc bố mẹ sáng rồi, không thể để cái nghèo như cái dây mài mọc năm này sang năm khác mãi được. - Dạ, nhưng!!! - Bố sẽ lấy tiền của Thảo My đem chôn, nhưng không phải chôn trong nhà, mà chôn ngoài vườn. Cán bộ bảo, với nhà nghèo, tiền nó giống như ngọn đèn dầu. Nếu biết cách nuôi, nó không chỉ soi sáng một ngày mà sẽ soi sáng được nhiều người. Nhà mình sẽ lấy số tiền kia mua ngọn mía, mua phân bón. Tất cả mọi người hãy chung tay vào. Phải bắt khu vườn kia đẻ ra nhiều tiền để khỏi phụ lòng cái Thảo My. - Bố mình còn nói: “Thảo My nó tàn tật mà còn biết nghĩ mọi cách để làm việc, lại còn có tiền giúp mình. Chả lẽ mình khoẻ mạnh mà chịu bó tay? Hơn nữa, đất ở đây rộng mà mình cứ bỏ hoang mãi, xấu hổ lắm!”. Lời của bố như nước chảy vào ruộng ải, hai mẹ con mình hăng hái vào rừng chặt cây sặt, cây nứa về làm hàng rào. Bố ra huyện mua ngọn mía, mua phân, rồi cả nhà cày, bừa lên luống. Công việc cuốn đi như trong mùa gặt. Chưa đầy một tuần trăng mà ngàn rưỡi ngọn mía đã được ủ ngon lành trong đất. Chẳng bù trước đây, nhà mình chỉ chờ với đợi. Mình nhớ, khi xã đến vận động lợp lại nhà, bố thủng thẳng: “Không lợp đâu, chờ Chính phủ nó mang tấm lợp về nó lợp cho thôi” . Huyện làm đường qua bản. còn hơn trăm bước chân là nối được sân nhà với đường lớn mà bố dứt khoát chờ. Đường điện đi qua đầu hồi mà bố cũng không chịu đưa vào trong nhà. Cái sự trông đêm, chờ ngày, trông mưa chờ nắng ấy đã ăn sâu vào nếp nghĩ của nhiều người vùng cao rồi. Vụ thu hoạch đầu tiên, vườn mía cho nhà mình hơn một tấn đường làm mọi người trong bản đã phải nghĩ lại. Thảo My biết không, cây mía giờ đây không chỉ xanh ở vườn nhà mình mà còn lan ra nhiều khu vườn khác nữa. Căn nhà của gia đình mình cũng đã đổi thay; mái gianh dột nát nhường chỗ cho những tấm lợp Prô xi măng; các bức vách được làm lại chắc chắn, ánh điện đã soi sáng góc học tập của mình… Bố còn bảo, thu vụ mía này xong sẽ mời Thảo My lên chơi nữa cơ. Thảo My thân mến! Nếu cái đói, cái nghèo của nhà mình không được phơi lên màn hình, nếu Thảo My, những người trong gia đình Thảo My không có tấm lòng vàng và nếu không có ngành Bưu chính đưa thư và tiền lên cho bố mình thì có lẽ bố mình và cả cái bản người Dao heo hút của mình vẫn chìm trong lệ thuộc, chờ đợi. Người Dao thường nói: “Một người bắc cầu trăm người qua, một người chép sách trăm người xem”. Cây cầu, cuốn sách của bạn, của các cô, các chú đã nối vòng tay lớn với nhiều miền trên đất nước, trong đó có bạn và gia đình mình. Mình cũng đã kịp hiểu ra rằng cái cần nhất của người leo dốc là phải có một cái đích. Giờ đây, nhờ Thảo My, gia đình mình đã vượt qua chặng đường đầu của xoá đói, giảm nghèo và mình hứa với Thảo My sẽ động viên cả nhà làm mọi cách để thoát hẳn khỏi tai hoạ ấy. Thảo My ơi! Cuộc “leo dốc” của nhà mình lần này không đơn độc nữa. Bài phát biểu của mình trong buổi phát động phong trào “Tuyên truyền khoa học kỹ thuật góp phần xoá đói, giảm nghèo” đã được nhiều người chú ý. Không những thế, mình còn được các thầy, cô giáo và các bạn về tham quan vườn mía và phổ biến cách trồng, chăm sóc loài cây có thể nhanh chóng xoá đói giảm nghèo này. Hôm nay, khi mình viết thư cho bạn thì mấy ngàn ngọn mía giống của nhà mình đang bật lên những mầm xanh hy vọng trên vườn của bốn mươi bạn cùng lớp. Hè này, mời bạn lên Lào Cai. Bọn mình sẽ đãi cậu những trái đào Sa Pa ngọt lịm, những trái mận Bắc Hà giòn tan như tiếng cười con gái và có lẽ điều đáng quý nhất là bọn mình sẽ được khoe những vườn mía xanh tươi bắt đầu nảy mầm từ tấm lòng vàng của bạn. Xin chào bạn. Hẹn mùa hè này gặp mặt.

Bạn gái

Lượt truy cập: 2322

ĐÁNH GIÁ BÀI VIẾT( 9)